Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2015

Có nỗi buồn không gọi thành tên

Hình ảnh
Có nỗi buồn không gọi thành tên Có những người tuy xa mà vẫn nhớ Dẫu đã cố nhưng như là mắc nợ Một tiếng cười, một ánh mắt... niềm thương! Em đi qua những va vấp đời thường Mới biết mình yếu mềm như thế Có cơn gió ngoài kia như thể Khóc cùng em... Rất muốn mình có thể đứng lên Nhìn cuộc sống như những ngày xưa cũ Hát câu hát bình yên muôn thuở Đấy nắng, đầy mưa! Sao cứ ám ảnh bởi những chuyện ngày xưa Những chuyện giờ chỉ còn trong kí ức Em ôm mãi một nỗi đau thành thực Cứa vào tim... Xin đừng hỏi sao em cứ lặng im Trước những điều có lẽ... Em sẽ thấy rằng mình rất tệ Khi ngoảnh mặt làm ngơ Cuộc sống ngày mai chắc sẽ nhiều ước mơ Nhiều cơ hội cho mỗi người vươn tới Ai chẳng có khoảng trời xanh vời vợi Phải không anh?!