Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2018

Trốn

Tôi từng nghĩ rằng, nếu tôi đi đâu xa khỏi những con người tôi đang quen, đi đâu xa khỏi những vùng đất tôi quen thuộc, đi đâu chỉ có một mình tôi, thì tôi có thể bỏ mặc được những suy nghĩ đang lăn tăn trong đầu mình. Tôi thừa nhận: Tôi thất bại. Suốt 1 năm qua tôi vờ như tôi cố gắng để quên đi những vết thương lòng của mình, tôi đang có một cuộc sống mới, một tương lai mới. Tôi vờ như: "Ờ quá khứ qua rồi cho qua luôn đi". Tôi tự ru ngủ mình, tự làm hài lòng mình đang ổn mà, mình còn mong chờ gì thêm cho cuộc sống này nữa. Bầu trời này đã xanh hơn rất nhiều khi những người đã từng làm tổn thương ta biến mất. Nhưng không, tôi đã lầm, nó dai dẳng đến mức chỉ cần một chút sự kiện liên quan nào, dù nhỏ thôi cũng đã khơi gợi được những vết thương đó, nguyên vẹn không tì vết! Tôi phải làm sao đây? Có ai biết tôi đang gào thét trong vô vọng, như cảm giác cả thế giới này không ai chia sẻ gánh nặng này cùng tôi cả. Dù ở đâu, làm gì tôi cũng cảm giác như tôi chỉ có 1 mình, 1 ...