Mưa !!!
Mưa !!! Mỗi trận mưa mình đều thấy bồi hồi chẳng vì ướt át thì cũng thấy ảm đạm đến thê lương. Mưa! Lại còn được lang thang 1 mình ngoài đường nữa chứ? Tự dưng cứ thế cô đơn đến lạc lõng... Mưa! Lại làm mình hoài niệm đến những chuyện ngày xưa. Đôi khi cứ nghĩ mình như người sống cho quá khứ vậy !Đã bao mùa mưa qua, tưởng mình đã thôi hết dại , ấy vậy mà vẫn dốc hết lòng cho một người chưa bao giờ đọc hết những gì mình viết. Ừ thì trách ai được, vẫn là mình ngu ngốc và khờ khạo cố giữ trong tay viên đá lạnh, lạnh nhức rồi trôi tuột khỏi tay.! Thật ra thì người ta có lỗi gì đâu chứ, lỗi là tại người cố chấp không chịu buông thôi! Ta im lặng, người lờ đi chẳng phải sẽ lướt qua nhau như người xa lạ sao?? Đôi khi cơn mưa rào bất chợt đến, sâm chớp liên miên mình lại chợt nghĩ hay là mình vơ vội vài cái duyên, ấy thế mà lúc trời quang ,mây tạnh mình lại vội vàng chối bỏ vài cái duyên !! Đã bao mùa mưa qua, mình vẫn tự hỏi mình có làm được không? có thích nó không ? Hóa ra câu trả...