Bài đăng

Tôi mơ

Đêm qua tôi có một giấc mơ thật đẹp. Tôi đứng trên bục giảng với vai trò là giáo viên thực tập hướng dẫn cho các bạn trẻ. Tôi dõng dạc giảng dạy, tay viết bảng phấn. Một giấc mơ thật đẹp. Ngày còn nhỏ tôi đã nghĩ mình sẽ trở thành một giáo viên. Người cô mà sẽ chăm chút cho các em nhỏ, sẽ hướng dẫn và đem tình yêu thương của mình giúp các bạn nhỏ thành người.Tôi còn nhớ ngày học lớp 5, lúc cô giáo chủ nhiệm la mắng các bạn khác, tôi đã thầm nghĩ trong đầu, nếu sau này thành giáo viên tôi sẽ không trách cứ vô cớ các bạn như vậy. Thế đấy, mới 10 tuổi mà tôi đã có tham vọng trở thành giáo viên chủ nhiệm thay cho cô giáo của tôi rồi! Ngày đó, tôi cũng có hứa với bà cố, trước lúc bà lâm chung. Tôi hứa rằng sẽ trở thành một cô giáo tốt, một con người tốt.  Thời gian trôi, ước mơ đó của tôi chẳng thành, lời hứa của tôi cũng chưa thực hiện được. Lòng tham, cơm áo gạo tiền đã đẩy đưa tôi thành một người như hôm nay. Chẳng còn khát khao được dạy học, sợ trách nhiệm, sợ tiền bạc không ...

Ngày mai

Ngày mai em đi học Vai mang những ước mơ Trên trang sách học trò Trên bảng đen, bụi phấn Ngày mai em xa trường Tạm biệt đứa bạn thân Gửi lời chào hoa phượng Nhớ thương bóng dáng thầy Ngày mai bước vào đời Mang theo lời thầy dạy Vững bước nhìn phía trước Đối mặt với khó khăn Dù phong ba bão táp Em vẫn sẽ khắc ghi Lời thầy cả bụi phấn Đang vương trên vai gầy

Ấy không đến lớp

Hôm nay ấy lại không đến lớp Để mắt ai kia mỏi ngóng chờ Tớ lại chống cằm nhìn chỗ ấy Nhớ lại tiếng nói giận vu vơ Tin ấy bệnh nặng, tớ buồn lắm Cảm thấy hụt hẫng lạnh trong lòng Chỉ mong ấy sớm mau khỏi bệnh Nở ánh nụ cười đón bình minh Ai đã để cho ấy buồn tủi Ai làm cho ấy mất lòng tin Tớ sẽ vẫn mãi ở cạnh ấy Nắm chặt tay ấy và mỉm cười Ấy sẽ vượt qua mọi hiểm nghèo Gian nan nguy hiểm sẽ đi qua Hãy đứng lên nhé đừng bỏ cuộc Vì tớ bên ấy suốt cuộc đời

After a while you learn – Rồi sẽ có một ngày em hiểu được …

AFTER A WHILE YOU LEARN… Rồi sẽ có một ngày em hiểu được Sự khác nhau tinh tế giữa hai điều Một thứ là cái nắm tay thật chặt Và gông xiềng mà ngỡ đó là yêu. Rồi sẽ có một ngày em hiểu được Yêu không hề là dựa dẫm hoàn toàn Và nếu có một đồng hành dai dẳng Thì cũng chưa ai chắc sẽ bình an. Rồi sẽ có một ngày em hiểu được Hôn nhau không có nghĩa ký hợp đồng Những món quà không hề là tín vật Hôn và quà đâu có nghĩa là xong. Rồi sẽ có một ngày em chấp nhận “Mình đã thua” theo cách một quý bà Mắt thẳng nhìn, đầu ngẩng cao đĩnh đạc Chứ không như một đứa trẻ lu loa. Rồi sẽ có một ngày em biết cách Chọn ngay cho mình những nẻo yên vui Ai biết được lỡ ngày mai bất trắc Chuyện tương lai thì quá dễ thay dời. Rồi sẽ có một ngày em hiểu được Nắng ngoài kia dù lấp lánh niềm vui Rồi nó cũng sẽ làm mình bỏng rát Lỡ khi em say ngủ dưới mặt trời. Rồi sẽ có một ngày em biết cách Tự trồng nên cả một mảnh vườn xinh Thay vì cứ buồn sầu chờ ai đó Hái dăm hoa rồi mang đến cho mình. Rồi sẽ có...

Trốn

Tôi từng nghĩ rằng, nếu tôi đi đâu xa khỏi những con người tôi đang quen, đi đâu xa khỏi những vùng đất tôi quen thuộc, đi đâu chỉ có một mình tôi, thì tôi có thể bỏ mặc được những suy nghĩ đang lăn tăn trong đầu mình. Tôi thừa nhận: Tôi thất bại. Suốt 1 năm qua tôi vờ như tôi cố gắng để quên đi những vết thương lòng của mình, tôi đang có một cuộc sống mới, một tương lai mới. Tôi vờ như: "Ờ quá khứ qua rồi cho qua luôn đi". Tôi tự ru ngủ mình, tự làm hài lòng mình đang ổn mà, mình còn mong chờ gì thêm cho cuộc sống này nữa. Bầu trời này đã xanh hơn rất nhiều khi những người đã từng làm tổn thương ta biến mất. Nhưng không, tôi đã lầm, nó dai dẳng đến mức chỉ cần một chút sự kiện liên quan nào, dù nhỏ thôi cũng đã khơi gợi được những vết thương đó, nguyên vẹn không tì vết! Tôi phải làm sao đây? Có ai biết tôi đang gào thét trong vô vọng, như cảm giác cả thế giới này không ai chia sẻ gánh nặng này cùng tôi cả. Dù ở đâu, làm gì tôi cũng cảm giác như tôi chỉ có 1 mình, 1 ...

Lạc Lối

Lâu lắm rồi tôi mới có thời gian yên tĩnh để ngồi viết lại. Quá nhiều chuyện đã xảy ra đối với tôi trong suốt 6 tháng qua. Bà ngoại mất Ông ngoại mất Người yêu 2.5 năm chia tay Gặp một chàng trai mới, và cảm giác rằng, mình cũng là một trong những sự lựa chọn Học hành áp lực, lại ở lại môn Làm một công việc mà không thấy mục tiêu, không thấy ý nghĩa Tôi... Đang đi đâu thế này? Bạn có hiểu thấu được lòng tôi khi phải nén chặt biết bao nhiêu tâm sự đấy lại không? Không thể kể hết cho ai nghe, cũng không khóc được. Tôi cứ muốn cái này, muốn cái kia nhưng trong đầu óc chẳng có gì rõ ràng cả...

Mưa !!!

Mưa !!! Mỗi trận mưa mình đều thấy bồi hồi chẳng vì ướt át thì cũng thấy ảm đạm đến thê lương. Mưa! Lại còn được lang thang 1 mình ngoài đường nữa chứ? Tự dưng cứ thế cô đơn đến lạc lõng... Mưa! Lại làm mình hoài niệm đến những chuyện ngày xưa. Đôi khi cứ nghĩ mình như người sống cho quá khứ vậy !Đã bao mùa mưa qua, tưởng mình đã thôi hết dại , ấy vậy mà vẫn dốc hết lòng cho một người chưa bao giờ đọc hết những gì mình viết. Ừ thì trách ai được, vẫn là mình ngu ngốc và khờ khạo cố giữ trong tay viên đá lạnh, lạnh nhức rồi trôi tuột khỏi tay.! Thật ra thì người ta có lỗi gì đâu chứ, lỗi là tại người cố chấp không chịu buông thôi! Ta im lặng, người lờ đi chẳng phải sẽ lướt qua nhau như người xa lạ sao?? Đôi khi cơn mưa rào bất chợt đến, sâm chớp liên miên mình lại chợt nghĩ hay là mình vơ vội vài cái duyên, ấy thế mà lúc trời quang ,mây tạnh mình lại vội vàng chối bỏ vài cái duyên !! Đã bao mùa mưa qua, mình vẫn tự hỏi mình có làm được không? có thích nó không ? Hóa ra câu trả...