Trốn
Tôi từng nghĩ rằng, nếu tôi đi đâu xa khỏi những con người tôi đang quen, đi đâu xa khỏi những vùng đất tôi quen thuộc, đi đâu chỉ có một mình tôi, thì tôi có thể bỏ mặc được những suy nghĩ đang lăn tăn trong đầu mình.
Tôi thừa nhận: Tôi thất bại. Suốt 1 năm qua tôi vờ như tôi cố gắng để quên đi những vết thương lòng của mình, tôi đang có một cuộc sống mới, một tương lai mới. Tôi vờ như: "Ờ quá khứ qua rồi cho qua luôn đi". Tôi tự ru ngủ mình, tự làm hài lòng mình đang ổn mà, mình còn mong chờ gì thêm cho cuộc sống này nữa. Bầu trời này đã xanh hơn rất nhiều khi những người đã từng làm tổn thương ta biến mất. Nhưng không, tôi đã lầm, nó dai dẳng đến mức chỉ cần một chút sự kiện liên quan nào, dù nhỏ thôi cũng đã khơi gợi được những vết thương đó, nguyên vẹn không tì vết!
Tôi phải làm sao đây? Có ai biết tôi đang gào thét trong vô vọng, như cảm giác cả thế giới này không ai chia sẻ gánh nặng này cùng tôi cả. Dù ở đâu, làm gì tôi cũng cảm giác như tôi chỉ có 1 mình, 1 mình thôi.
Đôi khi ta muốn trốn chạy khỏi thực tại của mình - thực tại với quá nhiều những ưu tư mà ta chưa thoát ra được. Và những ưu tư ấy đang dần biến thành sự bất lực và ám ảnh ta đến kiệt quệ cả tâm sức. Khi ấy, ta muốn biến mất khỏi thực tại của chính mình. Ta muốn chạy, chạy thật xa đến một nơi lạ lẫm. Đó là nơi người không biết ta là ai, ta là kẻ xa lạ với người, ta không dính líu gì với người. Đôi lúc ta bất lực đến mức muốn phủ nhận và rũ sạch tất cả những điều thuộc về mình; như thể một tên phạm nhân đang loay hoay tìm mọi cách để được thoát khỏi tội lỗi hắn ta vừa gây ra.
Chạy trốn là cách người ta bảo vệ mình khỏi những bất lực đang phải đối mặt. Khi thực tế còn nhiều quá những xót xa, bế tắc, người ta muốn trốn mình vào nơi nào đó để tìm lại cho mình chút bình an, chút năng lượng để trở về và đối mặt với thực tại của chính mình. Chạy trốn có thể được xem là biểu hiện của sự hèn nhát, không dám đương đầu với thực tại, với vấn đề và thử thách của chính mình. Tuy nhiên, chạy trốn cũng là cách người ta nấp mình, quán sát, suy tư và làm mới mình trước những mớ bòng bong ám ảnh trong tâm thức. Đi hoài, đôi chân cũng có lúc thấy mỏi. Và đôi chân ấy, muốn dừng lại… ít lâu hoặc... thật lâu…
Sự trốn chạy bất lực hình như cũng chẳng thể mang lại kết quả. Dù có chạy, ta cũng không thể trốn tránh cả đời được. Dù có trốn, ta cũng không thể nào trốn tránh chính bản thân mình. Và không có giải pháp nào rốt ráo và triệt để hơn là phải can đảm đối diện với chính những khó khăn và ám ảnh của mình.
Mỗi người sống trên cuộc đời này đều có những niềm riêng và những nỗi sợ hãi không thể sẻ chia cùng ai. Thế nên có nói gì chăng nữa, ta cũng nên cảm ơn cái được gọi là số phận; cảm ơn những giây phút ta muốn trốn chạy khỏi thực tại của mình. Vì chính khi ấy, ta biết trong ta còn chút sức lực để đấu tranh; để bước tiếp cuộc hành trình của mình.
Cảm ơn những ưu tư, những thử thách đang vây lấy ta; để ta biết mình còn ý chí, còn sự dũng cảm và không gục ngã, không phó mặc cho số phận. Ta biết mình còn phải đi, đi cho hết con đường mòn mỏi, vì đời còn ánh bình minh, còn ngày mai và còn ngày mai của những ngày mai…
Nhận xét
Đăng nhận xét