[Blog cũ] Truyện - ĐẸP

ĐẸP

Nó nhìn mình trong gương với vẻ mặt thật khó coi, vừa buồn rầu vừa khó chịu. Nó muốn "tung chưởng" đánh vỡ cái gương, nó không muốn nhìn con người đang đứng ở đó, nó tự hỏi còn ai xấu hơn mình nữa trên cuộc đời này không? Ai đời con gái mà có làn da đen xì như bánh đa, khuôn mặt tròn way như trái banh, chưa hết cuộc đời của nó còn gắn lên mình 1 cái "đít trai". Còn cái mũi to nữa, sáng nay lại mọc thêm cái mụn, trông đến la` xấu hơn cả Thị Nở! Nó thở dài ngao ngán, ngó lên đồng hồ rồi thất thiểu xách cặp đi học sau cả nửa tiếng dậy sớm chỉ để ngắm gương !
_ Nè ,làm gì ngó tui dzữ dzậy?- Hân cô bạn thân nó tròn mắt hỏi.
_Cang` nhìn Hân càng dễ thương. Chia bớt tui 1 phần đi! - Nó nói nửa đùa nửa thật. 
Hân với nó chơi với nhau từ lúc con bé tí, cùng lớn lên bên nhua mà Hân càng ngày càng xinh ra, vừa rồi Hân còn được bầu làm hoa khôi, còn nó thì... Nhiều khi đi với Hân nó tưởng tượng mình là con vịt đẹt đang đi cạnh thiên nga. Nhiều lúc nó muốn tránh xa Hân ra nhưng thât khó quá, bọn nó là bạn thân nhau mà.

Đi cạnh người đẹp nó cũng muốn mình xinh như bạn. Ước muốn ấy càng ngày càng lớn. Suy nghĩ ấy bám theo nó cả lúc ăn lẫn ngủ. Không biết có phải tâm nguyện ấy đã chạm tới trời xanh hay chưa mà vào một ngày nọ, nó đã trở thành con vịt lột xác thành thiên nga: không còn cái mũi to, không còn làn da ngăm đen thay vào đó là một khuôn mặt trắng, dễ thương như thiên sứ vậy. Và cuộc sống mới của nó bắt đầu

Nó như một ngôi sao mới nổi. Đi đâu ai cũng ngước nhìn. Tụi con gái ngày trước cứ chê bai nó, nay lân la hỏi thăm, xuýt xoa khen ngợi nó, còn lũ con trai thì tìm mọi cách làm quen nó. Rồi cái danh hiệu mà nó nằm mơ cũng ko dám nghĩ tới:hoa khôi của trường! Từ đấy nó tiêu tốn hầu hết thời gian để trưng diện mình trước mọi người, nó nhận tất cả lời mời đi chụp hình, đi sinh nhật, thậm chí nó dành cả một ngày để đi kiếm bộ cánh cho mình. Nó đã thay đổi 180 độ, lòng tự cao, tự đại của nó đang cao hơn bao giờ hết. Nó chạy theo những gì nó kêu là thời đại, bỏ rơi bạn bè cũ, bỏ ngoài tay những lời khuyên của Hân. Nó chê bai,dè bĩu những đứa bạn mà nó bảo rằng quê mùa, mà có hình dạng giống nó khi xưa. Và tất nhiên, có nhân thì có quả, đánh đổi cho cái đẹp của nó là bảng diểm cuối năm. Từ một học sinh thuộc tốp đầu, giờ nó đội sổ cả lớp. Nó bắt đầu cảm thấy hối hận vì những gì nó đang có, khi nó đi ngang qua một ai đó, bạn bè chỉ trỏ: "Kêu cho lắm vào,hoa khôi gi` ngu thế? Có mà hoa héo!!!"

Rồi nó trở thành hoa khô, hoa héo thật. Mọi người không thèm nhìn nó lấy một lần, cả Hân cũng bỏ mặt nó luôn. Sống trong cô đơn, buồn tủi, nó thật sự rất hối hận, nó trách mình tại sao từng có ý nghĩ muốn trở nên xinh đẹp chứ, tại sao nó không biết trân trọng những gì đã có? Hơn bao giờ hết nó muốn trở lại như trước kia, nó muốn là chính mình. Nhưng nó chợt nhận ra, tất cả đã quá muộn. Nó quay cuồng trong tiếng cười đùa giễu cợt của bạn bè. Nó muốn chạy thật xa, thật xa.... chạy hoài. Mọi người xô đẩy, đẩy nó vào chiếc hố đen không lối thoát. Nó rơi, la hét, nhưng không có ai bên cạnh nó cả!

Nó giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lấm tấm đầy người. Nó chạy thẳng đến cái gương, ngắm nhìn thật kĩ, vẫn cái mũi to với cái mụn còn nhưng nhức. Nó béo vào đôi má tròn của mình, rồi nhảy cẫng lên. Tất cả chỉ là giấc mơ, cơn ác mộng đến đáng sợ.

Hôm nay, nó đến lớp sớm hơn mọi ngày với nụ cười thật tươi. Nó đã hiểu giá trị cuộc sống hiện tại.
_Nè ,làm gi` ngó tui dzữ dzậy? - Nó thắc mắc hỏi Hân
_Tao thix lúc mày cười ,dễ thương lắm! - Con Hân thành thật đáp.
Nó kể lại cho Hân nghe giấc mơ hôm wa. Hai đứa cùng tủm tỉm cười. Từ nay nó sẽ ko còn cái ý nghĩ ngu ngốc ấy nữa, khi vẻ đẹp ngoại hình đánh mất vẻ đẹp tâm hồn của người con gái thì còn có ý nghĩa gì. Mặc dù nó không đẹp như Hân nhưng nó vẫn hạnh phúc, có gia đình hạnh phúc, có những người bạn tốt. Nó đang sống trong tình yêu thương của mọi người như thế thì nó còn cần gì hơn.
Đà Lạt, 18.08.2007
---------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đọc lại truyện mình viết từ cái thời tuổi mới lớn cũng thấy ngộ, cách viết còn chủ yếu là kể nhưng nó đúng thực tâm với suy nghĩ của một cô bé mới lớn, mới ý thức được cái đẹp. Thời đó mình sống trong tự ti là người có ngoại hình kém may mắn, từng khủng hoảng vì lũ con trai trêu chọc vì ngoại hình. Đến giờ, mình cũng chưa tự tin là mình đẹp ngoại hình, nhưng mình tự tin và trân trọng với những gía trị khác mình đang có. Trải qua khoảng thời gian mới lớn với những xúc cảm đã khiến mình trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Một thời để nhớ!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ba tôi là Tài xế lái xe rác!

Trốn

Ngày mai